“Lâm Thâm, có… có vấn đề gì sao?”
Có lẽ nhận ra Lâm Thâm chợt dừng bước ở vị trí cửa sau Phật đường, Tôn Tục Trung nhạy bén ngoái đầu nhìn quanh, rồi mới hạ thấp giọng, cẩn thận hỏi một câu.
Hướng Lê Sở đang bị hắn nắm tay kéo đi, nghe vậy thì dù chẳng nhìn rõ, vẫn lập tức cảnh giác quay đầu lại.
Nhưng trong tầm mắt hắn lúc này, mọi thứ giống hệt chiếc ti vi ống cũ mất tín hiệu, chỉ còn màn hình tuyết dày đặc, xen lẫn vài hình ảnh mờ nhòe liên tục chớp tắt trong lớp nhiễu loạn.
Có kinh nghiệm từ những người trước, Hướng Lê Sở thật ra hiểu rất rõ: đây là cảnh tượng thân phận hiện tại của hắn “nên” nhìn thấy. Chỉ cần gạt được tầng sương mù ấy, hắn sẽ biết mảnh chìa khóa nằm ở đâu.
