Hướng Lê Sở vô cùng căng thẳng. Một tay hắn nắm chặt vạt áo trước ngực, hai mắt dán chặt vào Phật tượng trong đại môn, gương mặt bị kinh mạn che khuất, đến cả hô hấp dường như cũng quên mất.
Bị Tống Linh Phàm khẽ đẩy một cái, hắn mới chậm chạp nhấc chân bước tới.
Không ai có thể thấu hiểu cảm giác của hắn, cũng chẳng ai nói nổi lời cảm thông hay an ủi vào lúc này. Vì thế, hắn chỉ đành cố nuốt khan một ngụm, mang theo bước chân nặng trĩu đi sau Viên Bách.
Mùi nhang nến theo gió lùa vào mũi mọi người. Sau lưng họ, mặt trời khuất sau dãy nhà dân đã bắt đầu chếch về tây, phủ xuống mặt đất dưới chân một màu vàng úa mờ đục.
Lâm Thâm nhìn Phật đường gần ngay trước mắt, trong đầu thoáng qua vô số hình ảnh.
