Người phụ nữ chạy dưới lầu, luôn giữ một khoảng cách nhất định với Vĩnh Thành. Hắn nghiêng sang trái, nàng lách sang phải; hắn vươn tay chộp tới, nàng lại nhanh nhẹn bật lùi ra sau.
Tránh xong, nàng còn dịch sang trái hai bước, trông hệt như đang chơi trò diều hâu bắt gà con.
Mái tóc rối tung của nàng bay loạn trong gió. Mỗi lần né được tay Vĩnh Thành, nàng lại bật cười khoái chí, nhưng thứ âm thanh đó chỉ làm hắn càng thêm đau đầu.
“Nhưng… chẳng phải đã nói phải đợi đến lúc hoàng hôn sao?” Hướng Vụ Sở vừa nói vừa rướn cổ nhìn sắc trời bên ngoài trạm xá, “Lúc này trông vẫn còn sớm… Sao đột nhiên đã khiêng quan tài đi rồi?”
“Ai mà biết,” Dương Nhân Chân buông rèm cửa, nghiêng người lùi vào trong phòng. “Giờ nghĩ mấy chuyện này cũng vô ích.”
