Chỉ có đàn ông?
Nghe câu này của Điền Tùng Kiệt, chân mày Lâm Thâm khẽ nhướng lên.
Quả thật bọn họ chưa từng có cơ hội để ý chuyện ấy. Từ sáng rời trạm xá cho đến lúc đi Phật đường rồi quay về, suốt dọc đường hầu như chẳng gặp mấy người. Mấy kẻ trước đó đứng sau cửa sổ quan sát bọn họ, nhìn qua cũng toàn là người lớn tuổi.
Mà từ khi nhận được bức thư của Mạc Hào, tâm trí cả bọn vẫn luôn bị chuyện này lôi kéo một cách khó hiểu, thành ra chẳng ai bận tâm xem trong làng rốt cuộc có hay không một cô nương trẻ tuổi.
Trình Kiệt lại hừ khẽ hai tiếng, rồi cau chặt mày. Khóe mắt đang nhắm nghiền bị ép ra mấy nếp nhăn nông sâu khác nhau, sau đó chậm rãi mở mắt.
