Điền Tùng Kiệt lập tức trừng to mắt, lực trên tay theo bản năng buông lỏng đi đôi chút. Thế nhưng lồng ngực đã gãy nát, lõm sâu của gã tóc vàng lại không hề bật trở về như quả bóng bị ép xuống.
Nhưng cũng vậy, gã đàn ông nằm sõng soài dưới đất như một cái túi da rỗng ấy chẳng hề phát ra dù chỉ nửa tiếng rên đau hay giãy giụa trước biến đổi kinh khủng trên cơ thể mình.
Tựa như ngay khoảnh khắc hàm gã trật khớp, để hài nhi bò ra khỏi miệng, ý thức của gã đã không còn điều khiển được thân xác này nữa.
“Quả nhiên... là vậy.”
Lúc này, Điền Tùng Kiệt xem như đã hiểu triệt để.
