TRUYỆN FULL

[Dịch] Nhà Trọ Số 18

Chương 781: 【1105】 Cái tên kỳ lạ

Lâm Thâm bất giác nheo mắt lại. Vẻ mặt Vĩnh Thành khi thốt ra câu ấy mang theo sự bất đắc dĩ và vô lực, hoàn toàn không giống đang giả vờ. Hơn nữa, xét theo những biểu hiện cảm xúc trước đó, hắn cũng chẳng giống kiểu người có thể đột nhiên bùng nổ diễn xuất, diễn sâu đến mức sống động như thật vào lúc này. Vậy nên, câu van xin "đừng làm khó hắn" kia, xem ra là xuất phát từ tận đáy lòng.

"Thâm ca, có muốn vào trong xem thử không?" Điền Tùng Kiệt thì cứ chằm chằm nhìn vào bên trong Phật đường. Hắn ngồi xổm xuống trước cửa lớn, cố gắng thay đổi góc độ để nhìn cho rõ bức tượng Phật bên trong rốt cuộc trông như thế nào.

Lâm Thâm khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Điền Tùng Kiệt đừng lại gần. Trong mùi nhang đèn nồng nặc quả thật có xen lẫn một luồng khí tức quen thuộc, đây cũng là lý do Điền Tùng Kiệt lên tiếng hỏi. Tuy nhiên, Lâm Thâm vẫn cảm thấy có điểm bất thường. Luồng khí tức này so với những mảnh vỡ hắn từng tiếp xúc trước đây mỏng manh hơn rất nhiều. Điều này tuyệt đối không phải do mùi nhang đèn lấn át, mà cảm giác giống như thật sự đã thiếu đi thứ gì đó. Trong tình huống này, hành động thiếu suy nghĩ mà đánh động đến thứ bên trong tuyệt đối không phải là lựa chọn khôn ngoan.

"Vậy ngươi cho rằng, chỉ cần chúng ta rời khỏi đây thì ngươi sẽ không bị làm khó dễ, mọi chuyện đều có thể tiếp tục diễn ra theo nhịp sống thường ngày của các ngươi sao?" Viên Bách chẳng màng đến cảm xúc của Vĩnh Thành, thẳng thừng vặn hỏi.

Chưa đợi Vĩnh Thành đáp lời, Tôn Tấn Trung đã đột nhiên lên tiếng: "Ngươi... ngươi tưởng chúng ta không muốn đi sao? Chúng ta căn bản là không đi được!"

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất