"Bên ngoài thế nào rồi?"
Lâm Thâm cúi đầu, vô thức nhìn vào đôi tay mình. Làn da đã khôi phục nguyên trạng, tựa như chưa từng bị bong tróc. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đứng giữa cái lõi ngập tràn dung dịch kia, hắn cảm giác bản thân đã biến đổi, giống hệt con ác quỷ địa ngục mà hắn từng tận mắt chứng kiến. Nhưng rồi, hắn lại tự hỏi liệu đó có phải chỉ là ảo giác hay không.
Hắn vừa hỏi vừa đưa tay sờ lên mặt, xác định không có gì thay đổi mới tạm thời nén xuống nỗi nghi hoặc trong lòng.
Điền Tùng Kiệt nghe vậy thì lắc đầu, buông Lâm Thâm ra, quay người chỉ tay về phía cửa, đáp: "Ta cũng không rảnh để ý. Sau khi ngươi bị cái quỷ đồ vật kia nuốt chửng, chưa được bao lâu nó đã muốn thoát ra ngoài. Ta phải dốc toàn lực khống chế, không cho nó rời khỏi căn phòng này, làm gì còn tâm trí đâu mà quan tâm động tĩnh bên ngoài..."
Nói đoạn, Điền Tùng Kiệt thở hắt ra một hơi, theo bản năng quan sát Lâm Thâm từ trên xuống dưới một lượt nữa, sau đó mới rảo bước đến bên cửa, ghé tai lên ván cửa nghe ngóng.
