Kẽo kẹt...
Kẽo kẹt...
Sàn gỗ dưới chân phát ra tiếng kêu yếu ớt theo từng nhịp bước. Kỳ Thư Yến đi theo sau Lâm Thâm, ánh mắt dán chặt vào chiếc chuông treo trên cửa khi lách người bước qua, sợ vô tình chạm phải.
Bụi bặm trên sàn theo đó tung bay, rồi lại nhẹ nhàng lắng xuống.
Tận cùng căn gác mái là hai ô cửa sổ vừa thấp vừa dẹt, ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào, phủ lên đống đồ đạc lộn xộn trong phòng một lớp áo mờ ảo.
