Lời Lâm Thâm vừa dứt, một trận âm phong từ bên trong tường vây bỗng nổi lên.
Tựa như có thứ gì đó vô hình đang nương theo ngọn gió này để đáp lại lời hắn, cuốn nhẹ lớp bụi đất khô khốc, thổi từ đầu này sang đầu kia.
Cách bãi đất trống này không xa là một tòa đại phòng rộng rãi, bên trên có một tiểu các lâu. Hai bên tả hữu là hai gian tiểu phòng, cửa đóng then cài.
Lâm Thâm thử đi về phía trước vài bước. Không còn màn mưa cản trở, tầm nhìn nơi đây rõ ràng hơn hẳn, nhưng cũng vì thế mà cơ thể ướt sũng của bọn họ để lại những vệt nước lốm đốm trên mặt đất.
Điền Tùng Kiệt bất an ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy màn mưa kỳ lạ bị ngăn cách ở bên ngoài, nơi này tuyệt nhiên không một bóng người.
