Dao Chính Huy đứng rất gần Lâm Thâm. Vừa nghe đối phương trả lời, bước chân gã bỗng khựng lại.
Hành động đột ngột này lập tức thu hút sự chú ý của những người khác, khiến cả đoàn người cũng dừng bước theo. Đúng lúc này, bọn họ dường như đã nhìn thấy cửa động ẩn mình trong màn đêm, nơi đó tối đen như mực, tản ra khí tức chẳng lành.
"Các... các ngươi đang nói cái gì vậy?" Dao Chính Huy vuốt mặt, giọng hoang mang: "Đoạn tử tuyệt tôn là sao? Nguyền rủa nữ nhân và hài tử là có ý gì?"
Người trả lời gã không phải Lâm Thâm, mà là Thiệu Cẩm Lan: "Ngươi không thấy rất giống sao? Tuy trong quái đàm mô tả đó là chiếc hộp phức tạp ghép từ các mảnh gỗ vuông, phải làm theo trình tự đặc biệt mới mở được, nhưng những con búp bê gỗ này chẳng phải cũng có cấu tạo tương tự ư? Nếu không tìm được đúng khớp nối, chúng ta cũng chẳng thể nào tháo rời mộng ngàm để lấy thứ bên trong ra được."
Kỳ Thư Yến khẽ nhíu mày, hắn liếc nhìn về phía cửa động theo bản năng, lại quan sát xung quanh một lượt rồi nói: "Nơi này không tiện nói chuyện, không biết khi nào đám người kia sẽ đuổi tới, chúng ta mau tìm chỗ ẩn nấp trước đã."
