"Nếu ngươi đã nói như vậy, thế thì ở lại đi."
Không đợi Lâm Thâm lên tiếng, Kỳ Thư Yến đã cướp lời.
Môn Khải vô thức nhìn về phía đối phương, lại chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như băng của Kỳ Thư Yến. Hắn cảm giác ánh mắt dò xét kia dường như đã gạt bỏ mọi cảm xúc nên có giữa người với người, cứ như thể đang nhìn một món đồ vật vô tri chẳng chút quan trọng.
Cảm giác này khiến Môn Khải không kìm được mà rùng mình một cái, hai tay ôm lấy cánh tay, rụt cổ lại.
Kỳ Thư Yến đút một tay vào túi, nghiêng đầu quan sát biểu cảm của Môn Khải, tiếp tục nói: "Vừa rồi chẳng phải đã nói rất rõ ràng rồi sao? Không cần thiết, ngươi không cần phải miễn cưỡng bản thân như vậy. Cứ ở lại giống như Du Tư Viễn cũng chẳng có vấn đề gì. Thế nhưng ngươi đã đồng ý cùng chúng ta ra ngoài, giờ lại nói những lời này là có ý gì?"
