Câu nói ấy khẽ vang vọng trong phòng. Phó Ngang và San Khải như nhận ra điều gì, vẻ mặt bất an lùi lại hai bước, mãi đến khi suýt va phải Trình Oanh mới đành dừng lại.
"Mạo hiểm?"
Kỳ Thư Yến lặp lại từ này. Dù âm cuối hơi nhướn lên như đang hỏi lại, nhưng nhìn biểu cảm thì dường như hắn đã đoán được Lâm Thâm định nói gì tiếp theo.
Những người ở đây không có ai là kẻ ngốc không biết suy nghĩ. Dù chưa biết cụ thể phải làm gì, nhưng hồi chuông cảnh báo trong lòng họ đã sớm gióng lên.
Gương mặt Dao Chính Huy bất giác nhăn nhúm lại, yết hầu liên tục chuyển động như đang nuốt nước bọt. Bàn tay nắm chìa khóa của gã cứ xoa đi xoa lại, đó cũng là một biểu hiện của sự bất an.
