"Nhưng... nhưng những điều ngươi nói lúc này chẳng qua cũng chỉ là phỏng đoán thôi, đúng không?" Phó Ngang hắng giọng, tiến lên một bước. "Ít nhất hiện giờ chúng ta có thể xác định rằng búp bê gỗ quả thực có thể giúp chúng ta tránh né quái vật. Còn về những chuyện khác... giữa chúng và quái vật có ân oán gì, đó là chuyện của chúng."
Vừa nói, hắn vừa vươn tay chỉ vào Lâm Thâm: "Nhưng nếu đập hỏng búp bê gỗ, phá vỡ thế cân bằng nào đó đang hiện hữu trong căn nhà này, khiến chúng ta mất đi sự che chở, há chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao? Quái vật lại không biết nói, sao ngươi dám chắc suy đoán của mình là đúng? Ta cảm thấy... ta cảm thấy trong tình cảnh hiện tại, chưa đáng để mạo hiểm như vậy đâu."
Lần này, Thiệu Cẩm Lan không còn phản ứng kịch liệt vì vài câu nói của người khác như trước nữa.
Nàng chỉ ngước mắt, lặng lẽ nhìn Phó Ngang một hồi, sau đó dường như bất lực thở dài một tiếng, đưa mắt ra hiệu về phía Lâm Thâm.
Có lẽ vì đã dự đoán Thiệu Cẩm Lan sẽ phản bác gay gắt sau khi Phó Ngang dứt lời, nên khi chứng kiến thái độ quá mức bình tĩnh của cô gái để tóc mái bằng này, Trình Oanh và Kỳ Thư Yến lại cảm thấy có chút bất ngờ.
