Cạch cạch.
Cạch.
"Trình Oanh, ngươi làm cái gì vậy?! Trước đó chẳng phải ngươi cũng phản đối mở cửa sao, sao bây giờ lại đột nhiên... Ngươi điên rồi à?!"
Cánh cửa bật mở ngay trước mặt Thiệu Cẩm Lan khiến nàng không kịp trở tay. Nàng theo bản năng lùi lại một bước, nhưng chợt nhớ ra cơ thể mình lúc này không thể cử động linh hoạt theo ý muốn như trước. Trọng tâm mất kiểm soát nghiêng về phía sau, cả người nàng liền ngã ngửa ra.
May thay, Lâm Thâm nhanh tay vươn ra đỡ lấy lưng nàng, giúp nàng trong lúc hoảng loạn kịp bám chặt vào khung cửa, tựa lưng vào tường đứng vững lại.
