Con người đôi khi là thế, thực ra bản thân không có ác ý gì lớn, chỉ vì ảnh hưởng của hoàn cảnh và không khí xung quanh mà khiến họ không thể suy nghĩ và giải quyết vấn đề theo cách bình thường được nữa. Một khi cảm xúc bị phóng đại, họ dễ dàng nói ra những lời phiến diện, hoặc có những hành động bộc phát theo cảm tính trong lúc không thể kiểm soát.
Đôi khi điều này không có nghĩa người đó xấu xa hay có vấn đề, dù sao trên đời này cũng chẳng có ai hoàn mỹ, mỗi người đều có ưu và nhược điểm riêng, đó mới là chuyện thường tình nhất.
Sự nghi ngờ của Môn Khải không phải là không có cơ sở, hắn có nỗi lo của riêng mình là chuyện bình thường, việc tìm đến và gần gũi những người có cùng suy nghĩ với mình cũng chẳng có gì là lạ.
Nhưng khi Dao Chính Huy dùng thái độ hoàn toàn khác với Thiệu Cẩm Lan để đối xử với hắn, hoàn toàn không bận tâm đến mâu thuẫn và tranh chấp trước đó, một người biết suy nghĩ và còn giữ được chính kiến của mình có lẽ sẽ bình tĩnh lại đôi chút, nhận ra rằng đối phương thực ra không có ác ý với mình đến thế, không cần phải tỏ ra quá khích và nhạy cảm như vậy.
Vậy thì người đó cũng sẽ không dùng thái độ như trước để đối xử với một người ôn hòa với mình nữa.
