Lâm Thâm khẽ "ừm" một tiếng, gật đầu.
Tiếng nói chuyện và bước chân ngoài cửa ký túc xá trở nên ồn ào, bầu trời ngoài cửa sổ cũng dần sáng bừng, tia nắng ban mai đầu tiên chiếu dọc theo mép cửa sổ vào trong phòng, để lại một vệt sáng dài trên mặt đất.
Đỗ Tĩnh Ân mở cửa ký túc xá, tiếng ồn ào lập tức truyền vào.
Vương Thái Ninh khoanh tay, khoảnh khắc bước ra khỏi ký túc xá liền quay đầu nhìn Lâm Thâm, hỏi: "Nếu không có người như vậy thì bóng rổ từ đâu mà tới? Chẳng lẽ nó tự mọc chân tay, tự mình nhảy từ bên ngoài vào, đập vỡ cửa sổ rồi rơi trúng đầu nam sinh kia sao?"
Bọn họ hòa vào đám đông, theo cầu thang đi xuống, không một học sinh nào để ý đến mấy người trưởng thành đột ngột xuất hiện này, cũng chẳng ai quan tâm đến chủ đề mà bọn họ đang trò chuyện.
