Lâm Thâm sững người tại chỗ.
Nói hắn kinh ngạc trước hành động của Trương Hạc Diệc ư? Không phải.
Vậy nói hắn bị tiếng động này làm cho giật mình ư? Cẩn thận nghĩ lại hình như cũng không phải.
Nhưng hắn chỉ cảm thấy cơ thể như đột nhiên bị thứ gì đó ghìm chặt, cứng đờ tại chỗ, thậm chí còn không đến gần mép sân thượng để nhìn xuống.
Hình ảnh trong đầu hắn đột nhiên lại lóe lên cảnh tượng nhiều năm về trước, bộ đồng phục học sinh đã phai màu kia vẫn còn khoác trên người hắn, gió trên lầu cũng thổi mạnh hơn bây giờ rất nhiều.
