Tuy nói miếu hiệu và thụy hiệu của hoàng đế đã sớm có lệ định theo tình hình đất nước, nhưng ngươi chỉ là một kẻ thảo dân, lại dám ở nơi phố thị ồn ào, ngay trước long nhan này, nói thẳng chuyện hậu sự của thiên tử—
Đây chẳng phải là đang rủa hoàng đế băng hà một cách trắng trợn hay sao?!
Lão thị tòng kia cổ họng thắt lại, suýt nữa thất thanh kinh hô, mấy vệ sĩ hộ giá càng thêm mặt mày trắng bệch, tay đè chuôi đao, ánh mắt kinh hãi tột độ nhìn chằm chằm Đỗ Diên, như thể gặp phải yêu ma.
Ngay cả hoàng đế đang đứng trước mặt Đỗ Diên cũng bị những lời lẽ to gan lớn mật này chọc cho tức giận đến bật cười, long nhan hơi trầm xuống, giễu cợt nói: “Ngươi to gan thật! Không sợ trẫm chém đầu ngươi ngay tại chỗ sao?”
Thế nhưng Đỗ Diên chỉ khẽ lắc đầu, chậm rãi nói: “Phải trái công tội, vốn nên để hậu thế phán xét, đây là lẽ thường của thiên đạo. Nhưng gánh nặng trên vai ngươi, thực ra vốn không nên do ngươi gánh vác, song ngươi đã gánh lên rồi, mà còn làm khá chu toàn.”
