Hai người bọn họ đều là cô hồn dã quỷ lòng còn vướng bận, mãi không chịu đi vãng sinh.
Người nhà thậm chí còn chẳng biết bọn họ đã chết, nói gì đến chuyện an táng cho nhập thổ vi an.
Nhưng bọn họ chẳng bận tâm những điều ấy, thứ khiến họ canh cánh trong lòng chỉ là nỗi vướng bận chưa thể buông, song lại không biết phải làm sao.
Vừa khéo, sau khi tình cờ gặp nhau, cả hai đang cùng ngồi trong một ngôi miếu hoang thở dài ngao ngán.
Bỗng nghe thấy một con hoàng bì tử miệng nói tiếng người.
