Kiếm khí tung hoành, toàn bộ nỏ tiễn bắn tới đều bị chấn văng ra, hoặc gãy làm đôi, hoặc cắm phập vào vách đá hai bên, vậy mà không một mũi nào có thể đến gần người hai bọn họ.
Đám thủ quân thấy vậy, hoàn toàn tuyệt vọng.
Cường nỏ gắn phù lục đã là chỗ dựa cuối cùng của bọn chúng. Ngay cả thứ đó còn không làm bị thương nổi đối phương, vậy thì lấy đâu ra cơ may thắng được?
Chẳng biết ai là kẻ đầu tiên hét lên một tiếng “mau chạy”, mấy chục thủ quân lập tức vứt bỏ mũ giáp, xoay người định chạy tán loạn về phía cửa phụ hai bên kho lương.
“Đi đâu vội thế?”
