Khi sư đồ hai người nói ra những lời ấy, trên mặt đều đầy vẻ mong chờ, đến cả đám bách tính Xa La đứng phía sau, trong đáy mắt vốn tĩnh mịch như tro tàn, rốt cuộc cũng le lói một tia sáng mỏng manh.
Đất Xa La này mới chỉ chịu đại hạn một năm, vậy mà đã thành nơi cỏ cây chẳng mọc nổi, ép tất cả mọi người đến bước đường cùng.
Đại hạn, đại hạn! Với những bách tính quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, hạn một năm hay hạn ba năm, vốn chẳng khác nhau bao nhiêu — đều là đại họa đủ sức đoạt mạng!
Đỗ Diên nhìn đám người trước mắt đang ôm đầy khát vọng, khóe môi khẽ nhếch lên, mỉm cười nhạt, chậm rãi đáp: “Đương nhiên, đương nhiên.”
Dứt lời, hắn đưa tay về phía hiệp sĩ: “Nào nào nào, đưa con gà cho ta.”
