Trán Thái tử lấm tấm mồ hôi, cẩm bào sau lưng đã sớm bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Ánh mắt hắn rơi xuống hai mẹ con đang quỳ trong an thân pháp trận:
Trán hán tử dập đến toạc da chảy máu, vậy mà vẫn quỳ thẳng tắp, chẳng dám nhúc nhích dù chỉ nửa phân. Lão phụ nhân thì ngồi bệt dưới đất, bàn tay gầy guộc siết chặt tay con trai, các đốt ngón trắng bệch như giấy.
Thái tử vội quay đầu nhìn sang Đỗ Diên, nóng lòng muốn tìm lấy đôi chút chỉ điểm trong mắt vị tiên trưởng này.
Nhưng trong đôi mắt Đỗ Diên như ẩn tàng ngàn núi vạn khe, sâu thẳm khó dò, hắn nhìn mãi vẫn chẳng thấy nổi nửa phần manh mối. Sự im lặng ấy khiến yết hầu Thái tử lên xuống liên hồi, hắn càng cúi đầu cụp mắt, giọng nói lộ rõ vẻ ngập ngừng: “Tiên trưởng...”
