"Kẻ nào đã sao loại trà này?"
Tiếng quát của Chấp Bút Chân Quân vừa dứt, Đỗ Diên hơi sững lại, đoạn khẽ nhướng mày, ngước mắt nhìn hắn, chậm rãi nhả ra hai chữ: "Ngươi đoán."
Nhìn chằm chằm dáng vẻ này của Đỗ Diên, Chấp Bút Chân Quân trầm mặc một lát, cuối cùng cũng kìm nén được cảm xúc thất thố, ngồi lại vị trí cũ, trầm giọng nói: "Ta nguyện dùng ấm Ngộ Đạo Trà này đổi lấy trà của ngươi!"
Đỗ Diên chẳng hề suy nghĩ, lắc đầu ngay tắp lự: "Ta không đổi."
Chấp Bút Chân Quân nhíu mày thật chặt, trong giọng điệu vừa mang vài phần khó hiểu, vừa có ý khuyên can: "Đây chính là vô thượng chí bảo, ngươi phải rõ hơn ta vật này khó cầu đến mức nào chứ. Dù sao phàm nhân các ngươi vẫn luôn từng bước vươn lên, mong muốn sánh vai cùng trời già, vốn dĩ khác biệt hoàn toàn với những kẻ sinh ra đã an bài sẵn vị trí như chúng ta."
