Không biết động tĩnh tiếp theo sẽ lớn đến mức nào, Tô Thần lập tức đi xa hơn. Mãi đến khi hoàn toàn không còn nhìn thấy long ảnh kia nữa, hắn lại chạy thêm một đoạn rồi mới dừng lại.
Việc đánh cắp quỷ thần chi lực, với người khác có lẽ khó như lên trời, nhưng đối với Huyết Hồng tế ti mà nói, chẳng qua chỉ là một yêu cầu nhỏ hết sức bình thường.
Tô Thần dùng vô tướng chân phong khắc xuống mặt đất những ký hiệu ngoằn ngoèo, đan xen chồng chéo, dần hình thành một tòa phù trận.
Hắn đứng ở chính giữa, bốn phía dần hiện lên từng tia điện tinh hồng, tóc và đồng tử cũng hóa thành màu tinh hồng, trong miệng cất lên thanh âm ngân dài —
“Tinh hồng chi lôi chi phối giả, cuồng nộ trí tuệ đích thụ dư giả, tại nơi Xích Lôi giáng lâm...”
