Nghe vậy, sắc mặt Sùng Kính Thiên càng thêm u ám, nhưng vẫn không nói gì.
Bỗng nhiên, thủ hoàn rung lên không ngớt. Hắn cúi đầu mở màn sáng hư ảo ra, liếc mắt nhìn qua, mày lập tức nhíu chặt: “Hạ Hàn Thạch trở về rồi.”
Nghe thấy cái tên ấy, vẻ mặt Bồ Chính Hoành thoáng trở nên mất tự nhiên, khẽ hừ lạnh một tiếng.
Sùng Kính Thiên coi như không nghe thấy, cau mày nói: “Có tin khẩn, ta phải trở về trước.”
Hắn quay lại chỗ lối vào, lần nữa phong bế ngũ cảm của Hà Khang và những người khác, rồi một đường trở thẳng về thẩm phán đình.
