“Cổ Vương bi lên cơn một chút thì sao chứ, chẳng lẽ không thể đơn thuần là vì lão Tô sao?”
Tô Thần liếc hắn một cái. Sao vẫn còn người nhắc đến chuyện này vậy?
Giang Mộ Phong khẽ thở dài: “Chỉ sợ là…”
Hắn chưa nói hết câu, nhưng ngoài Sở Nhiên ra, mọi người đều hiểu ý hắn — chỉ sợ lần này cổ vương hiện thân chỉ là kế tạm thời.
“Tin tưởng cổ vương.” Ngụy Chinh Hồng bỗng cất giọng sang sảng, phá tan bầu không khí có phần nặng nề. Mọi người thở phào một hơi, rồi cũng lần lượt gật đầu. Chuyện xấu còn chưa xảy ra, hà tất phải lo bò trắng răng.
