“Từ khi lão xuất hiện đến nay, chúng ta chưa từng được gặp lão một lần. Tất cả đều chỉ là lời của Thanh Đồng giáo phái, tình hình cụ thể ra sao, chúng ta hoàn toàn không hay biết.”
“Võ Nhạc...” Bị hắn chèn ép một phen, thần sắc Lý Thanh Y vẫn không đổi, chỉ khẽ nói: “Điều ngươi nói quả thật có khả năng, nhưng điều ta nói cũng không phải không thể xảy ra. Mọi khả năng đều phải cân nhắc.”
“Lỡ như Tần Vận thật sự không biết, chẳng lẽ chúng ta nhất định phải ép lão lấy cái chết để chứng minh trong sạch?”
“Tần Vận biết.” Bằng Vương đột nhiên lên tiếng, ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía hắn.
Thích Hành cau chặt mày: “Là ý gì?”
