Khi đầu ngón tay lão điểm lên mi tâm Tần Thiên Lân, những phù văn xám bạc ấy cũng theo đó chìm vào trong.
Cơ thể Tần Thiên Lân run bắn, phát ra một tiếng rống dữ dội. Trong đôi mắt hắn lóe lên ngân quang, xen lẫn ngọn lửa tím.
Một giọng nói không thuộc về Tần Thiên Lân vang ra, mang theo lửa giận ngút trời: “Tần Vận, ngươi muốn làm gì!”
“Ta đã sớm nói với ngươi rồi, đây là tôn nhi mà ta xem trọng nhất, sao có thể để nó trở thành khu xác của ngươi được? Ngươi cứ ngoan ngoãn hóa thành dưỡng phân cho nó đi!” Ánh mắt Tần Vận lạnh lẽo, luồng sáng quanh người càng thêm rực rỡ, vô số phù văn lưu chuyển, cuồn cuộn không ngừng tràn vào trong đó.
“Giao dịch đã định sẵn, ngươi dám hãm hại ta? Cuồng vọng!” Tử quang trong mắt Tần Thiên Lân bùng lên rực rỡ. “Ngươi nghĩ đơn giản quá rồi!”Tần Vận lặng thinh, chỉ có cơ thể khẽ run, đầu ngón tay trắng bệch. Còn ngọn lửa tím trong mắt Tần Thiên Lân thì dần dần lụi tắt.
