Nhưng... Lam Hạo vẫn chần chừ. Tính hắn vốn là như thế, trước kia khi chỉ chứng Hồ Kỳ đã do dự, lúc này thật sự phải nói ra vài chuyện bất lợi cho Tô Thần, hắn càng khó hạ quyết tâm.
Trong lòng Mạnh Thời Tự đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Lam Hạo sau khi trở về đến một lần cũng chẳng đi tìm Tô Thần, rõ ràng quan hệ với đối phương chẳng ra sao, thế mà vẫn còn phải chần chừ?
Hắn đang định khuyên thêm vài câu, nhưng đúng lúc ấy, một tiếng nổ ầm vang chợt truyền tới.
Tim cả hai đều chấn động, không kìm được ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi mờ mịt kia. Năng lượng cuồng bạo đang cuộn trào dữ dội, sắc đỏ hung lệ va chạm với u lam sâu thẳm.
Cả khoảng không phía trên đỉnh núi như bị vặn xoắn, dòng năng lượng cuồn cuộn tựa biển gầm, lại như vô số cự thú đang chém giết trên mây cao, khiến đỉnh núi phút chốc tối sầm như đêm đen, rồi lại liên tiếp bị những tia sáng chói lòa đến mức không thể nhìn thẳng xé toạc.
