Cùng lúc đó, Lam Hạo cắn răng đẩy cánh cửa bằng thiết mộc ra. Đây là khu vực cốt lõi, chỉ cần nhìn qua khung cửa sổ là đã có thể trông thấy tòa tháp đồng xanh kia.
“Về rồi đấy à.” Lam Hải đứng dậy, thái độ hết sức ôn hòa. Trên giá trưng bày phía sau ông, từng mẫu khoáng vật quý hiếm được niêm phong trong hổ phách xếp ngay ngắn đâu vào đấy.
“Phụ thân.” Lam Hạo cúi đầu gọi.
“Không tệ, ra ngoài lịch lãm một chuyến quả nhiên khiến người ta trưởng thành hơn.” Lam Hải mỉm cười, “Nhưng giữa phụ tử chúng ta, không cần câu nệ đến thế.”
Sắc mặt Lam Hạo khẽ biến, không nói gì. Lam Hải lại mang vẻ cảm khái, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thật không ngờ, Tô Thần vừa tới đã được Cổ Vương bi công nhận.”
