Những người khác cũng ôm tâm tư xem trò vui, đang định đi theo thì chợt nghe phía sau truyền tới tiếng xiềng xích rung lên.
“Hửm?” Chu Vân Dương hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tấm bia kim loại màu đồng kia đang rung chuyển dữ dội. Những ký hiệu màu vàng được khắc trên đó giống như đom đóm thoát khỏi gông cùm, bay tản ra rồi dần dần bốc lên.
Từng luồng lưu quang tản mát đan xen, xoáy chuyển giữa không trung. Ban đầu chúng chỉ là một dải sáng xoay quanh thân bia, nhưng rất nhanh đã phình to lan rộng với tốc độ đáng sợ.
Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, toàn bộ lưu quang lại đột ngột co rút vào trong, ngưng tụ thành một khối, khiến ánh sáng càng thêm rực rỡ, dường như đang thai nghén thứ gì đó.
“Cái này...” Sắc mặt Chu Vân Dương chợt cứng lại.
