Đối với gã trước mắt này, bất kể là tầng dưới, tầng giữa hay tầng trên của giáo phái, tất cả đều tràn ngập hiếu kỳ, cùng với đủ loại tâm tư khó nói thành lời.
Tuy dọc đường luôn bị chú mục, nhưng cũng chỉ dừng ở mức quan sát. Dù có người khinh thường ra mặt, cũng chẳng một ai dám bước ra gây sự hay kiếm chuyện, ngay cả tiếng bàn tán cũng không lọt được vào tai hắn.
“Xem ra cổ vương ra tay chấn nhiếp, quả thật đã dọa lui không ít kẻ, ta còn tưởng sẽ có người nhảy ra gây chuyện chứ.”
Lâm Duyệt đứng bên cạnh khẽ nói, còn Lam Hạo thì vẫn cúi đầu, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Sau một hồi lâu, bọn họ băng qua con đường chính, đi thẳng tới trước Thanh Đồng tháp.
