Vạn Thần ánh mắt lạnh lùng, bước ra, không chỉ vì Hồ Kỳ muốn giết Tô Thần thì hắn cũng muốn giết Hồ Kỳ, mà còn là tiện thể bán cho Tô Thần một ân tình, hơn nữa cũng để lấy lòng cổ vương.
Bằng không, Hạ Kiệt và những kẻ khác đều e sợ quyền thế của Hồ Kỳ, không dám mở miệng. Nếu cổ vương thật sự muốn một lời quyết định tất cả, cũng sẽ chẳng ai dám nói gì, nhưng khó tránh vẫn sẽ có vài lời đồn đại truyền ra.
Có bọn họ đứng ra làm chứng, lại thêm Vũ Phong luận tội, rồi cổ vương ra tay, đó mới là ổn thỏa nhất.
Nghĩ tới đây, hắn không khỏi liếc Lam Hạo một cái, thầm lắc đầu. Đúng là đồ ngu, chậm nửa nhịp thế này, cả đời cũng đừng hòng bù lại.
Mỗi người một tâm tư. Thanh Thương đang định lên tiếng, chợt lại nghe giọng cổ vương nổ vang, ngẩng đầu nhìn về phương xa: “Người của vương đình, còn muốn ra tay sao?”
