“Đã ba ngày rồi, giáo phái vẫn chưa truyền tin về...” Lâm Lang Thiên đứng trước ô cửa sổ sát đất, bên ngoài thỉnh thoảng có phi hành khí xẹt qua theo quỹ đạo.
Cửa sổ này được làm từ vật liệu đặc biệt, chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài, bên ngoài không thể nhìn thấu vào trong, thậm chí còn ngăn được cả tinh thần lực.
Thần sắc hắn có phần lo lắng, đoạn quay sang nhìn Thanh Thương, trong mắt lộ vài phần ngờ vực, cân nhắc nói: “Tiểu sư thúc, mấy người bọn họ... thật sự là bị ngươi ném ra ngoài?”
“Ngươi không tin ta?” Thanh Thương liếc xéo hắn một cái, rồi lại ho khan mấy tiếng, khiến Lâm Lang Thiên âm thầm cạn lời.
Ngày Thanh Thương bị trọng thương, hắn quả thực có phần lo lắng, nhưng tên này lại nhất quyết không cho ai thăm dò thương thế, chỉ uống qua loa vài ngụm tu phục dược tề đỉnh cấp rồi thôi.
