Điều này gần như đã xác nhận suy đoán của hắn, hắn thầm nghĩ: “Phòng huấn luyện này hẳn đã ghi lại thân thể số liệu của ta, sau đó dùng một cách nào đó để tái hiện lại...”
“Ta lại không ngờ tới phương diện này, bảo sao Lâm Duyệt cứ đứng chờ ngoài cửa mãi không chịu đi. Cũng chẳng biết nó có thể thu thập được đến mức nào, lần sau phải cẩn thận hơn mới được.”
Tô Thần suy nghĩ một lát rồi quay người rời đi. Dược hiệu đã bắt đầu phát tác, nếu còn không tu luyện thì đúng là quá phí phạm.
Không bao lâu sau khi hắn rời đi, cửa khoang phòng huấn luyện mở ra. Lâm Duyệt mang vẻ mặt như vừa thấy quỷ bước ra, thương thế trên người nàng lại nhiều thêm mấy phần, cầm tử sắc dược tề ngửa đầu tu ừng ực một ngụm lớn.
Lớp cháy sém trên bề mặt da rào rào bong xuống, để lộ làn da mới trắng nõn trơn mịn. Nàng thuận tay lấy ra một khối ngân sắc kim chúc khối lớn bằng nắm tay, cũng chẳng rõ lấy từ đâu.
