“Lăng Nhạc!” Bốc Tư Tề vừa bước vào cửa, thấy ba người đứng sau lưng Tô Thần, tròng mắt suýt nữa rơi ra ngoài, “Các ngươi ra ngoài được rồi?”
Đằng Lương nghe tin chạy tới, thần sắc cũng hết sức xúc động.
“Bốc sư huynh, đã lâu không gặp.” Lăng Nhạc cảm khái nói, “Tất cả đều phải nhờ tiểu sư đệ.”
“Ngưu bức.” Bốc Tư Tề không còn lời nào để nói. Dù chẳng biết bên kia đã xảy ra chuyện gì, hắn vẫn giơ ngón tay cái lên.
Sau đó, hắn lại ghé sát, thấp giọng hỏi đầy tò mò: “Ba người bọn họ ngươi đều đưa ra được rồi, vậy còn người kia...”
