Người kia gò má gầy nhọn, ánh mắt sắc lẹm, trên người khoác bộ chiến giáp màu thanh đồng nặng nề, dáng vẻ gọn ghẽ, dứt khoát.
"Lam Hải, sao giờ mới đến?" Giọng Nghê Xuyên đầy vẻ sốt ruột, khó chịu.
"Ta còn đang gánh vác chuyện của giáo phái, sao có thể lập tức chạy tới." Lam Hải lắc đầu, đã nhận ra sắc mặt Nghê Xuyên không ổn, trong lòng cũng mơ hồ đoán được vài phần.
Hắn tính lại thời gian, cau mày nói: "Từ lần trước ngươi liên lạc với ta đến nay mới chỉ hơn mười ngày, viện trợ của vương đình không thể nào tới kịp. Ngươi thất bại rồi sao?"
"Cổ vương vẫn ra tay ư?" Lam Hải có vẻ hơi nghi hoặc.
