Thái độ của Thanh Đồng Cổ Vương khá ôn hòa: “Không cần căng thẳng... Ừm?”
Lời còn chưa dứt, Thanh Đồng Cổ Vương khẽ nghiêng đầu, chỉ thấy linh tính của Xích Viêm Ứng Lôi đại tôn vốn bị ngài giam giữ ở một bên bỗng chốc run lên dữ dội, xích vụ cuồn cuộn, điện hồ quang văng tứ phía, như muốn giãy khỏi xiềng xích.
“Sao lại thế này?” Thanh Đồng Cổ Vương khẽ nhíu kim chúc mi đầu. Linh tính không thích bị giam cầm, chuyện ấy ngài đương nhiên biết, nhưng mới chỉ trong chốc lát, không đến mức phản ứng kịch liệt như vậy.
Linh tính này vẫn còn nhớ ta sao? Trong lòng Tô Thần khẽ động.
“Ngâm...”
