TRUYỆN FULL

[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

Chương 28: Dựng trại - Tập kích (Chương tăng thêm!) (2)

Hắn lại tiếp tục nhét đồ ăn vào miệng, trông như chỉ cắm cúi lo ăn, khiến bầu không khí nhất thời trở nên có chút kỳ lạ.

Mọi người đều nhận ra Chu Tông đang cố tình nhắm vào Tô Thần nên không ai lên tiếng. Tuy nhiên, đối với thân phận lưu dân của Tô Thần, đại đa số học sinh có mặt ở đây đều chẳng có cảm giác gì đặc biệt.

Bọn họ không phải con cháu đại gia tộc trong thành, gia cảnh không quá tốt nhưng cũng chẳng tệ, chưa đến mức sinh lòng khinh thường lưu dân, phần lớn chỉ cảm thấy kinh ngạc mà thôi.

Chỉ có lác đác vài người là nhìn Tô Thần bằng ánh mắt mang theo vài phần xa cách.

Thấy Tô Thần hoàn toàn phớt lờ mình, Chu Tông càng thêm khó chịu trong lòng. Vì lời dặn dò của phụ thân, từ lúc ra khỏi thành hắn đã phải nhẫn nhịn rất lâu, mãi đến giờ phút này mới mượn cớ châm chọc được một phen, nào ngờ lại giống như đấm vào bị bông.

"Được rồi, bây giờ phân công canh đêm." Hồ Tường lên tiếng cắt ngang mầm mống tranh chấp vừa nhen nhóm, y đứng dậy nói: "Tuần thành vệ sẽ chịu trách nhiệm canh đêm là chính, đồng thời mỗi tổ sẽ phối hợp với một học sinh, chia làm ba đợt luân phiên."

Đây là một phần quan trọng trong chuyến trải nghiệm thực chiến, nên các học sinh không hề tỏ ra bất ngờ, hiển nhiên là đã được nghe phổ biến từ trước.

Việc phân công rất nhanh đã hoàn tất. Ba đợt, mỗi đợt mười lăm người, làm nhiệm vụ cảnh giới trong phạm vi từ năm mươi đến một trăm mét bên ngoài doanh địa, sẵn sàng hỗ trợ lẫn nhau.

Tô Thần được xếp vào đợt đầu tiên.

"...Nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu của ngươi là phòng ngừa nguy hiểm, cho dù đồng bạn có chết ngay trước mặt, ngươi cũng tuyệt đối không được bận tâm..."

Người bắt cặp canh đêm cùng Tô Thần là một lão binh, tóc mai đã điểm bạc. Ông bảo Tô Thần cứ gọi mình là "lão Triệu", rồi cất giọng không nhanh không chậm, dặn dò hắn những điều cần chú ý.Những người khác đã quay về nghỉ ngơi, còn bọn họ thì bước ra khỏi bình chướng, tản ra các hướng, tiến về thủ dạ điểm của mình.

Sương đêm cuộn chảy mỗi lúc một nhanh, tiếng gió rít gào thê lương.

Giữa làn sương đêm, chiếc huỳnh đăng đeo sau lưng lão Triệu cũng chỉ soi sáng được chừng một hai mét, xa hơn nữa chỉ là một màn đêm đen kịt.

"Đại khái là chỗ này rồi..." Lão Triệu nhìn chằm chằm vào chiếc định vị nghi khí đang nhảy liên tục một dãy số trên tay để chốt vị trí, đoạn liếc nhìn Tô Thần, tò mò hỏi: "Ngươi thật sự là lưu dân sao?"

"Ừm." Tô Thần thản nhiên thừa nhận.

"Giỏi thật đấy..." Lão Triệu cảm thán, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần tán thưởng. Nhớ lại chuyện ban ngày, lão nhịn không được bèn khuyên: "Tên Chu Tông kia hình như vì Giang Hạc mà cố tình gây khó dễ cho ngươi. Ngươi vào được học viện chẳng dễ dàng gì, ráng nhẫn nhịn một chút rồi mọi chuyện cũng qua thôi."

"Giang Hạc?" Tô Thần hơi sững sờ: "Ý lão là Bạch Phong Tịch sao?"

Đám tuần thành vệ này kỷ luật khá cao, dọc đường đi không hề cố ý dò la chuyện của bọn họ, chẳng qua lúc chia thịt ban chiều mới vô tình nghe được đôi chút.

Chắc hẳn lão nghe được nửa câu nói dở của Thẩm Doanh Nhi, nên mới nhận nhầm Bạch Phong Tịch thành Giang Hạc.

"Cô bé kia tên là Bạch Phong Tịch à?" Lão Triệu ngơ ngác: "Vậy cô bé còn lại... cái người có bề ngoài nổi bật ấy, bảo rằng Giang Hạc sao lại để mắt tới ngươi là ý gì..."

"Giang Hạc là lão sư trong học viện." Tô Thần giải thích.

"Lão sư?" Lão Triệu sững người, dường như lờ mờ nhận ra điều gì đó, ánh mắt nhìn Tô Thần thay đổi liên tục.

"Đúng vậy, chính nàng đã đưa ta vào học viện." Thấy lão già này bộ dạng muốn nói lại thôi, Tô Thần đành bất đắc dĩ giải thích thêm.

Lão Triệu nghẹn họng hồi lâu, lại nhớ tới lời khuyên nhủ của mình lúc nãy, cuối cùng chỉ biết thốt ra hai chữ: "Lợi hại..."

Tô Thần cười cười, không nói gì thêm.

Việc canh đêm khá nhàm chán, hai người cũng coi như đã phá vỡ sự im lặng, câu được câu chăng trò chuyện với nhau.

......

Cùng lúc đó, một đốm huỳnh quang khác cũng đang âm thầm di chuyển trong bóng tối.

"...Doanh địa tuần thành vệ chắc hẳn nằm ở phía trước không xa nữa đâu..." Một kẻ dáng người gầy gò, tay cũng cầm định vị nghi khí để đối chiếu phương hướng, lên tiếng: "Theo nguồn tin báo lại, tên kia sẽ được phân công canh đêm ở góc đông nam của doanh địa."

"Đến mười giờ đêm, chỗ đó sẽ chỉ có một mình hắn. Chúng ta phải hành động nhanh gọn, bắt người đi trong vòng ba phút."

"Mẹ kiếp, ban đêm ở cái chốn này đáng sợ thật..." Kẻ còn lại thân hình khá béo tốt, ngũ quan rúm ró vào nhau, cằn nhằn: "Chỉ là một tên lưu dân mà lại bắt hai chúng ta phải đích thân ra tay, đúng là rước tội vào thân."

Tên cầm định vị nghi khí nhíu mày quát: "Đủ rồi, tên này có liên quan đến cái chết của lão quỷ và Đại Tráng, hành động lần này phải đảm bảo vạn vô nhất thất."

"Bây giờ mới là tám giờ, còn phải đợi hai tiếng nữa. Đừng tiến lại quá gần, kẻo đánh động đám tuần thành vệ kia."

.........

"...Ngươi hỏi về di tích à..." Lão Triệu chép miệng cảm thán: "Những thứ đó hình như đã tồn tại từ thời xa xưa lắm rồi. Đồ tốt bên trong không hề ít đâu, nào là vũ khí, vật liệu, kỹ thuật, cho đến cả thông tin chức nghiệp, hầu như đều được khai quật từ các di tích mà ra..."

"Nhưng đi kèm với đó là vô vàn nguy hiểm. Sáu bảy năm trước, ta từng bị điều động tạm thời đến một di tích mới được khai quật. Ngươi không tưởng tượng nổi đâu, đó là xác của một con cự thú khổng lồ lớn hơn cả ngọn núi. Những biến dị chủng bên trong đó, con nào con nấy đều sở hữu thực lực ngang ngửa chức nghiệp giả..."

Tô Thần chăm chú lắng nghe để thu thập thêm thông tin.

Đột nhiên, chiếc định vị nghi khí trong tay lão Triệu rung lên bần bật theo một quy luật vô cùng kỳ lạ.Sắc mặt lão Triệu khẽ biến, đôi mày nhíu chặt, im lặng một lát sau mới cất lời: "Tô Thần, hình như có biến, ta qua đó xem thử..."

"Ba phút nữa, nếu ta không quay lại, ngươi hãy đi báo cáo."

"Ta không đi cùng sao?" Tô Thần buột miệng hỏi.

"Tuân theo mệnh lệnh đi." Lão Triệu trầm giọng đáp, cũng không giải thích nhiều mà để lại chiếc đèn cho Tô Thần, còn mình thì cẩn thận mò mẫm tiến vào màn đêm.

......

Chẳng bao lâu sau.

"Lão Triệu..." Một giọng nói đột ngột vang lên ngay trước mặt làm lão Triệu giật thót mình. Lão nhìn kỹ lại, sau khi đối khớp ám hiệu mới thở phào nhẹ nhõm: "Đội trưởng, sao ngài lại ở đây?"

Sắc mặt Hồ Tường vô cùng phức tạp, hắn không hề đáp lời. Lão Triệu cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, xoay người định quay về: "Ta về trước đây, kẻo lát nữa thằng nhóc Tô Thần kia lại làm kinh động đến doanh địa."

"Tô Thần, đã chết rồi..." Hồ Tường bất đắc dĩ lên tiếng.

"Chết... chết rồi sao?" Lão Triệu khựng bước, kinh ngạc quay đầu lại, căng thẳng hỏi: "Chuyện gì vậy? Là thứ gì làm?"

Lão còn tưởng là thứ quái quỷ gì đó trong bóng tối, nhưng thấy Hồ Tường mãi vẫn im lặng, lúc này lão mới phản ứng lại, hoảng hốt thốt lên: "Đội trưởng, là ngài làm?"

Hồ Tường hít sâu một hơi, lắc đầu đáp: "Là vụ yểm. Ngươi đã dốc hết sức chống cự nhưng đành bất lực. Ta đến chậm một bước, chỉ kịp cứu mạng ngươi, hiểu chưa?"

"Đội trưởng... sao ngài lại..." Sắc mặt lão Triệu biến đổi liên tục, ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng khó tả, nhưng cuối cùng cũng chỉ đành ủ rũ gật đầu: "Ta hiểu rồi."

......

Ở phía bên kia, Tô Thần nhìn đăm đăm vào bóng tối đằng xa, thoáng chút do dự. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn ra ngoài làm nhiệm vụ, tốt nhất vẫn nên tuân thủ quy củ, bản thân hắn hiện tại cũng chỉ mới là nhất giai chức nghiệp giả.

Nhưng chỉ một lát sau, Tô Thần đột ngột phóng ánh mắt về một hướng, ánh mắt lập tức trở nên kinh nghi bất định.

Thông qua tinh thần cảm tri mờ nhạt, hắn phát hiện có hai bóng người đang lén lút tiến về phía mình.

Phạm vi cảm tri của hắn đã bị áp chế xuống chỉ còn ba bốn mét, điều này đồng nghĩa với việc đối phương gần như đã ở ngay trước mắt.

"Sao tự dưng lại xuất hiện hai người?" Trong lòng Tô Thần rùng mình, tinh thần cảnh giác dâng lên đến tột đỉnh.

Trong phạm vi cảm tri, hai kẻ kia vậy mà lại tách ra hai bên, tạo thành thế gọng kìm áp sát tới.

"Nhắm vào ta sao?" Trong mắt Tô Thần lóe lên hàn ý.

Là kẻ nào phái tới? Chu Tông? Tề Xuyên? Hay là... Giang Hạc?