“Sư đệ, bây giờ ngươi đã ghê gớm đến mức có người mang cả thứ này tặng tận cửa rồi sao?”
“Lão Bạch mang tới.” Tô Thần đáp. Xem ra rượu này quả thực vô cùng quý hiếm.
“Mấy vị sư huynh kia mỗi người cầm một bình, ta lấy hai bình.” Bạch Phong Tịch hờ hững nói.
“Rượu trân tàng của Nguyên Phá Sơn mà, bảo sao. Thứ này cũng chỉ có lão mới kiếm được.” Bốc Tư Tề chợt hiểu ra, trên mặt lộ vẻ kỳ lạ, hắn xoa tay, nhe răng cười: “Hôm nay đúng là được thơm lây sư đệ rồi.”
Thức ăn đều rất đơn giản, nhưng chẳng ai để tâm. Kim lưu sa rót vào chén, quả thật tựa cát vàng đang chảy, tỏa ra hương rượu nồng đậm khác thường.
