"Còn chuyện gì sao?" Bạch Phong Tịch từ trên lầu bước xuống, vừa vặn đụng mặt Tô Thần đang quay lại, trong lòng khá nghi hoặc.
"Cho ta mượn chút tiền..." Tô Thần ít nhiều cũng thấy hơi ngượng ngùng.
Bạch Phong Tịch khẽ nhíu mày, không nhịn được nói: "Ngươi lợi hại như vậy, Giang Hạc không đưa tiền cho ngươi sao?"
Chữ "lợi hại" này của nàng có ý mờ ám đấy nhé. Tô Thần đáp ngắn gọn thẳng thắn: "Không đủ."
"Ờ, chỗ ta cũng không có nhiều." Bạch Phong Tịch cảm nhận cơn đau nhói trên vai, mức độ tin tưởng dành cho Tô Thần ngược lại đã tăng lên không ít.
Nàng mò mẫm lấy ra một chiếc túi vải nhỏ màu xanh trắng: "Trong người chỉ mang theo hai ba mươi đồng..."
"Đưa hết cho ta đi." Tô Thần chìa tay ra.
Bạch Phong Tịch ngẩng đầu nhìn hắn. Trước đây khi tiếp xúc, tên này đâu có mặt dày đến mức này nhỉ?
"Sẽ trả cho ngươi." Tô Thần thản nhiên nhận lấy, xoay người rời đi.
"Cộng thêm số tiền khổ chủ đưa cho lần trước, cũng gom được tầm bảy tám mươi..." Tô Thần cúi đầu liên lạc với Vĩ Chí Cao, gửi đi một tin nhắn.
"Ta muốn mua hoạt huyết dược tề."
Vĩ Chí Cao rất nhanh đã hồi đáp: "500 kim tệ."
"Ta chỉ có 70..."
"...500 đã là giá sau khi giảm rồi."
Tô Thần nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường: "Hay là thế này, dinh dưỡng dịch tuần này ta không lấy nữa, tuần sau cũng không lấy luôn, ông giảm giá thêm cho ta chút đi?"
Theo lẽ thường, tốc độ tăng độ thuần thục của dung thạch rèn luyện pháp không hề nhanh. Muốn nhanh chóng đạt đủ điều kiện thăng cấp, hắn chỉ có thể dùng ngoại vật phụ trợ.
Hồi lâu sau, Vĩ Chí Cao mới nhắn lại: "...Chỉ một lần này thôi đấy, ta sẽ sai người mang đến cho ngươi."
"Lão Vĩ vẫn rất có phong thái của bậc làm thầy." Tô Thần cảm thán.
Về ký túc xá chưa được bao lâu, người do Vĩ Chí Cao phái tới đã vội vã chạy đến. Đối phương là thành viên của học hiệu nội vụ bộ, ít nói, cứ theo việc công mà làm, tiền trao cháo múc.
Người nọ kiểm đếm số kim tệ, sau đó mang vẻ mặt cạn lời rời đi.
Uống cạn một hơi hoạt huyết dược tề, Tô Thần lập tức cảm thấy cơ thể căng trướng, liền bắt đầu điên cuồng rèn luyện.
Tiến độ của 【dung thạch rèn luyện pháp】 chậm rãi nhích lên. Dưới sự kích thích của hoạt huyết dược tề cùng với sự phụ trợ của 【học giả】, tốc độ tăng trưởng rõ rệt đến mức có thể thấy bằng mắt thường.
Sáng sớm hôm sau.
Cốc! Cốc! Cốc!
Hai mắt Tô Thần chợt mở bừng, từ dưới khe cửa có một tờ giấy được nhét vào.
Mở cửa ra nhìn, hắn chỉ kịp thấy một bóng lưng vụt qua nơi góc cầu thang rồi biến mất dạng.
"Giấy truyền tin sao?" Tô Thần cúi đầu nhìn. Sau khi đóng cửa lại, hắn dùng tị ảnh y bọc kín tay, nín thở cẩn thận mở ra. Trên đó viết một dòng chữ nhỏ:
"Nếu không muốn bí mật của Bạch Phong Tịch bị bại lộ, hãy đến phía sau Minh Quang lâu tìm ta."??
Tô Thần ngẩn tò te. Bí mật của Bạch Phong Tịch thì đi mà uy hiếp nàng, uy hiếp ta làm cái quái gì?
"Chu lão đệ, chắc chắn là gã rồi." Tô Thần châm lửa đốt tờ giấy, tiếp tục rèn luyện.
Nếu đã giở trò uy hiếp, chứng tỏ gã đang sốt ruột. Dù sao ta cũng chẳng vội.
Hơn nữa, Lão Bạch hình như cũng chẳng mấy bận tâm đến chuyện này.
Kết quả, hai tiếng sau lại có người gõ cửa. Vẫn là một tờ giấy, nhưng lần này đã đổi lời lẽ:
"Chúng ta có thể nói chuyện một chút. Ngươi đi được đến bước này không hề dễ dàng, chẳng đáng phải vì người khác mà chôn vùi luôn cả bản thân mình.""Đúng là có bệnh..." Tô Thần lười chẳng buồn để ý.
Mãi đến giữa chiều, cơ thể Tô Thần khẽ run lên, nhịp tim đột ngột tăng nhanh. Trên bề mặt làn da đỏ rực bắt đầu lan tỏa từng sợi vân màu vàng dung nham, mồ hôi bốc hơi thành sương trắng, nhiệt độ cả căn phòng cũng theo đó mà tăng cao.
【Dung thạch rèn luyện pháp - Thuần thục: 1%】
"Phù, cuối cùng cũng xong..." Tô Thần thở phào một hơi dài. Thục luyện độ tăng lên mang tới cảm giác khác biệt rõ rệt, cường độ rèn luyện đột ngột tăng cao, đồng nghĩa với việc hiệu suất khai phá chức nghiệp cũng được nâng lên.
【Liệt không chiến sĩ: 28%】
Tô Thần siết chặt nắm tay, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Điều kiện thăng cấp đã được bổ sung đầy đủ, năng lực thứ hai của 【Liệt không chiến sĩ】 cũng theo đó hiện ra.
【Phong hành (bị động): Thuận gió mà đi, gió càng mạnh, di tốc càng cao】
"Thuận gió mà đi?" Tô Thần nhẩm lại mấy chữ này, bước đến bên cửa sổ rồi mở tung ra. Khoảnh khắc làn gió nhẹ lướt qua cơ thể, cảm giác nhẹ bẫng như sắp bay lên của hắn lại càng trở nên mãnh liệt.
"Thật muốn lao ra ngoài thử xem sao..." Tô Thần nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, hai chân rục rịch muốn động.
.........
Ánh sáng nhân tạo dần chuyển sang màu vàng đất rồi tối sầm lại. Do tình hình đặc biệt dạo gần đây, sau sáu giờ chiều, rất hiếm học sinh còn đi dạo trong học viện.
Trong khu rừng nhỏ phía sau Minh Quang lâu.
"Chu ca, tiểu tử kia căn bản không chịu ló mặt ra, đã đưa liền ba tờ giấy nhắn rồi." Trước mặt Chu Tông, mấy tên đàn em cười khổ: "Chắc chắn hắn đoán được đến đây sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì."
Sắc mặt Chu Tông biến ảo không ngừng, lạnh lùng nói: "Bạch Phong Tịch đúng là đồ ngu, Tô Thần căn bản chẳng thèm để tâm đến ả."
Nghĩ đến đây, hắn lại không nhịn được sờ sờ món đồ trong ngực. Thứ này khó khăn lắm hắn mới kiếm được, vốn định dùng để kéo gần quan hệ với Bạch Phong Tịch, kết quả sáng nay lại bị ả quát cho hai chữ "cút" vào mặt.
"Tiểu tử này cũng thật lắm thủ đoạn, trước thì bám váy Giang Hạc để vào Nam Phong học viện, sau lại câu dẫn Bạch Phong Tịch." Mấy gã thanh niên liên tục cảm thán: "Đẹp trai đúng là có lợi..."
Lời còn chưa dứt, bọn chúng đã bắt gặp ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Chu Tông, đành vội vàng ngậm miệng.
"Có lẽ lời lẽ của chúng ta quá mập mờ rồi." Có kẻ vội chuyển chủ đề: "Chu ca, có cần thêm chút gia vị nữa không?"
Chu Tông nhíu mày, lạnh lùng xua tay: "Các ngươi về đi."
Mấy người kia đưa mắt nhìn nhau rồi tản đi, hắn cũng lười nói thêm với đám người này.
"Lưu dân, thân phận này mang tới mầm mống tai họa không nhỏ đâu. Chỉ cần nắm thóp được chuyện này, sau này Bạch Phong Tịch sẽ có một điểm yếu chí mạng." Chu Tông thấp giọng lẩm bẩm, ánh mắt thâm trầm. Phụ thân hắn cũng là một trong các phó hiệu trưởng của học viện, nên hắn biết thân phận của Bạch Phong Tịch dường như không hề đơn giản.
Thần sắc hắn dần trở nên tàn nhẫn: "Tô Thần, ta không tin..."
Lời còn chưa dứt, sau gáy đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói quen thuộc. Trước mắt hắn tối sầm lại, triệt để mất đi ý thức.
"Kẻ nào?" Ở phía xa, một đôi mắt chợt co rụt lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào mục tiêu đang nằm gục trên mặt đất.
Đây là mục tiêu mà gã đã dày công lựa chọn, thân phận không hề tầm thường. Gã đã giấu món đồ lên người đối phương, vốn định hôm nay sẽ tìm cách thoát thân.
Nào ngờ đến giữa chiều, tên ranh này lại lén lút mò đến khu vực hoang vắng này. Giữa chừng có mấy tên giám sát vệ tới dò hỏi, nhưng đều bị đối phương đuổi khéo đi mất.
Gã cũng không rõ đối phương muốn làm cái gì, để tránh xảy ra bất trắc nên chỉ đành bám theo từ xa.
Kết quả, lại nhìn thấy có kẻ đánh ngất tên này từ phía sau. Trong bóng tối, một hình bóng mờ ảo dần dần hiện ra."Tên này đến từ lúc nào, ta vậy mà không hề hay biết?" Hắn thầm kinh ngạc.
"Lão đệ à..." Tô Thần đạp gió lướt tới, nhìn chằm chằm Chu Tông đang nằm dưới đất, "Ngàn vạn lần đừng làm ta thất vọng đấy."
Hắn vốn không định đến, nhưng nghĩ tới thu hoạch từ lần vơ vét trước, ôm tâm lý cứ thử vận may xem sao nên mới mò tới đây.
【Liệt không chiến sĩ】 quả nhiên bất phàm, tốc độ của hắn tăng vọt gấp hai ba lần, phối hợp cùng 【tị ảnh y】, có thể nói là vô ảnh vô tung.
Động tác của Tô Thần vô cùng nhanh nhẹn, vơ vét cực kỳ quen tay.
"Hửm?" Hắn khá ngạc nhiên, nhìn bốn ống thủy tinh chứa dược tề trong tay, hai đỏ hai xanh.
Loại màu đỏ thì hắn rất quen thuộc, đỏ thẫm như máu, chính là hoạt huyết dược tề.
"Hoán phát dược tề, sao hắn lại có thứ này?" Tô Thần nhớ ra, đây là loại thuốc kích thích độ hoạt động của tinh thần lực, đắt hơn cả hoạt huyết dược tề, dù đã giảm giá thì vẫn tốn bảy trăm kim tệ một bình.
"Cứ cất đi đã..." Tô Thần nhét thẳng mấy món đồ vào ngực áo.
Hắn lại thành thạo lột sạch y phục của đối phương, nhưng lúc cuộn lại bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
"Sao cảm giác bộ y phục này..." Tô Thần sờ nắn bộ y phục trong tay, lúc vừa gấp lại, hắn nhận ra ngay có chỗ cộm lên bất thường.
Hắn nhanh chóng tìm thấy mục tiêu, ở lớp lót bên hông phải của bộ y phục dường như có giấu thứ gì đó.
"Giấu kỹ thế này, chắc chắn là đồ tốt." Tô Thần nổi hứng, cẩn thận rạch ra. Bên trong là một vật to cỡ lòng bàn tay, mỏng như cánh ve... một tấm kim loại phiến?
Chạm vào có cảm giác rất ôn nhuận, bên trên khắc từng hàng phù hiệu phức tạp, hơn nữa còn không ngừng chớp động biến hóa. Tô Thần chỉ nhìn thoáng qua đã thấy hoa mắt chóng mặt.
Nhưng bảng điều khiển lại sinh ra phản ứng--
【Phát hiện đặc thù chức nghiệp -- không gian thu nạp giả, có thể chuyển chức sau khi hoàn thành tựu chức điều kiện.】
【Tựu chức điều kiện thứ nhất: Một viên không gian tích xuất kết tinh】
【Tựu chức điều kiện thứ hai: Đi qua một đạo không gian nứt rách】
【Tựu chức điều kiện thứ ba: Bản thân ít nhất phải là tinh thần trắc nhị giai đỉnh cấp chức nghiệp giả】