Đã vậy, dự bị hay không dự bị gì đó, cũng chẳng cần lãng phí thời gian nữa.
“Lại là mặc thúy ư?!” Nguyên Phá Sơn không nhịn được, liên tiếp quát lớn: “Tên nghịch đồ Viên Thần Dương kia rốt cuộc làm ăn kiểu gì vậy!”
“Chuyện lớn đến thế mà cũng không bẩm báo với ta?!”
Vị thẩm phán trưởng này ôm ngực, chỉ cảm thấy tổn thất quá lớn, thật sự quá lớn!
Mất một chích kim, thậm chí là song xích kim, lão còn có thể chấp nhận được. Dù sao chuyện cũng đã rồi, Viên Thần Dương cũng đã ngồi lên vị trí thành chủ.
