Trên chiếc bàn nơi góc phòng đặt hai quả cầu tròn, chính là thiết bị kiểm tra.
Người phụ trách đứng bên cạnh đưa bọn họ tới nơi xong cũng lui xuống.
“Không tệ... không tệ...”
Người mở miệng trước tiên chính là Hạ Hàn Thạch, kẻ đang có tâm trạng tốt nhất trong đám người này. Chỉ là ánh mắt lão không hề đặt trên người Tô Thần, mà lại dừng trên người Trữ Hiên.
“Không hổ là mặc thúy cấp thiên phú, quả thật hiếm thấy trên đời. Ở Ứng Phong ta, tính đến tận hôm nay, người sở hữu mặc thúy cấp thiên phú cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.”
