Nữ Đế tuy thân thể hơi cứng lại khi Ninh Phàm vừa chạm vào, nhưng ngay sau đó cũng thả lỏng.
Nàng nhẹ nhàng ôm lấy eo Ninh Phàm, không nói một lời nào, nhưng sự mệt mỏi trong đáy mắt nàng đã nhạt đi vài phần.
Lúc này, Ngụy Linh Lung đột nhiên nhìn Ninh Phàm, rõ ràng đây mới là lần thứ hai hai người gặp mặt, nhưng lại không có nửa phần xa lạ, phảng phất đã sớm quen biết nhiều năm vậy.
"Ninh Đại tướng quân, ngươi nói muốn tặng cho Trẫm lễ vật đâu? Một Đại tướng quân lớn như vậy rồi, chẳng lẽ lại nói lời không giữ lời sao?”
Ninh Phàm cười cười, đây là lần đầu tiên hắn thấy Nữ Đế đáng yêu như vậy, mỗi một lần trong thư đều lạnh như băng, đột nhiên nhiệt tình như vậy khiến Ninh Phàm còn có chút không kịp phản ứng! Thiên hạ này có ai hiểu thấu chăng, Nữ Đế lúc này tựa như Đát Kỷ phiên bản độc nhất vô nhị vậy.
