Nghe vậy, nét bi thương trên mặt Ngũ Hoàng tử cứng đờ trong tích tắc, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng loạn khó ai nhận ra.
Nhưng sự hoảng loạn ấy chỉ kéo dài vài giây rồi nhanh chóng bị hắn đè xuống, thay vào đó là cơn thịnh nộ:
“Ninh Phàm, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ngươi đang nghi ngờ Trẫm sao?!”
Hắn đập mạnh xuống án thư, gầm lên: “Lý công công là người cũ trong cung, hầu hạ tiên đế nhiều năm, Trẫm kính trọng ông ấy còn không hết, sao có thể hãm hại ông ấy?”
“Ngươi chớ có ăn nói hàm hồ! Hơn nữa, Trẫm mới là quân, ngươi chỉ là thần, không đến lượt ngươi giáo huấn Trẫm, Trẫm cũng chẳng cần phải giải thích với ngươi…”
