“Thành vương điện hạ khéo đùa, Tiểu Phàm tử nó... Haizz! Ngài cũng biết đấy, sức khỏe nó vốn không tốt, lại bị tẩu hỏa nhập ma!”
“Từ sau lần trở về Kinh đô, nó cứ như vậy suốt, có khi ngủ một giấc là mấy ngày liền. Kẻ làm cha như ta nhìn thấy mà trong lòng đau như cắt...”
Ninh Vĩnh Giang vừa mở miệng đã than nghèo kể khổ, thuận tiện chặn luôn lời của Ngũ Hoàng tử.
Ngũ Hoàng tử cười nhạt, sau đó nói: “Hôm nay Bản vương tới đây, chẳng qua cũng chỉ muốn thăm nom huynh đệ một chút! Mấy ngày trước, trong Kinh đô lan truyền tin đồn, nói rằng Ninh Phàm đã đi Đại Ngụy...”
“Bản vương nghe xong vô cùng tức giận. Ai mà chẳng biết Ninh gia mãn môn trung liệt, trung can nghĩa đảm! Kẻ nào dám khua môi múa mép như vậy, rõ ràng là vu khống!”
