“Đan thanh vây người nào hay, bỗng chốc đã thành tù nhân trong tranh.”
Trên cuộn tranh cổ xưa đang trải ra trên bàn đá, ngoài núi đá cỏ cây còn phác họa ra một vùng núi non hoang vu, bóng dáng nhỏ như hạt đậu của Trần Thanh, Thạch Hiện và những người khác hiện lên rõ ràng.
Gió biển mang theo hơi nước mặn ẩm lướt qua nhưng không thể làm lay động tờ giấy vẽ dù chỉ một li.
Người bên trái khoác huyền bào, gương mặt thanh gầy, trong mắt như có cả một dòng sông sao đang luân chuyển.
Lão vừa cảm thán vừa vươn ngón tay khô gầy, nhẹ nhàng điểm lên bóng dáng Trần Thanh trong tranh, đầu ngón tay loé lên gợn sóng linh quang, gia cố thêm cho lớp cấm chế vô hình.
