Hàn Phong và Mộng Long nhìn nhau, rồi lại nhìn Ngao Thần đang thản nhiên, cao quý và tao nhã trước mặt, nhất thời không biết phải làm sao.
Mộng Long quyết định, đã bị nhận ra rồi thì mềm không được phải dùng cứng.
Mộng Long cũng không tiện dùng hình tượng ngoại bà của Ngao Thần nữa, bèn biến thành dáng vẻ thanh niên tóc đỏ phiêu dật của mình, nghênh ngang ngồi xuống ghế.
Nó quay đầu nhìn Hàn Phong, hỏi:
“Tiểu tử, bị nàng nhìn thấu rồi, giờ chắc chắn nàng không thể chủ động thả ngươi đi được nữa, ngươi nói xem phải làm sao? Bây giờ nếu cưỡng ép khống chế nàng thì rủi ro hơi lớn, ta lo nàng sẽ tỉnh lại.”
