“Vậy thì tốt rồi, bà ngoại yên tâm, ta sẽ tự bảo vệ mình.”
Ngao Thần cười rất ngọt ngào, nhìn bà ngoại, trong mắt tràn đầy niềm thương nhớ.
Bà ngoại hiền từ mỉm cười, sau đó ánh mắt liếc về phía Hàn Phong đang nằm trên giường ngủ say như chết, tò mò hỏi:
“Người đó là ai vậy? Từ khi ngươi đến Cửu Giới, bà thấy ngươi sống rất ổn định nên cũng yên tâm sống ở Nguyệt Lượng, không mấy khi để ý đến ngươi, nhưng chưa từng thấy qua chàng thanh niên kia.”
Ngao Thần cười nói:
