“Tốt! Phải như vậy chứ!”
Hàn Phong vỗ tay tán thưởng, Tư Ngọc kể rất lôi cuốn, hắn tuy không tận mắt chứng kiến, nhưng qua từng lời lẽ đều có thể thấy được sự sát phạt quả quyết của Hàn Tiên Tôn, khiến hắn nhiệt huyết sôi trào.
“Phải như vậy, những dị tộc kia không biết đã sát hại bao nhiêu người của nhân tộc, nếu nhân tộc bại trận, bọn chúng há có thể buông tha cho nhân tộc.
Nay nhân tộc đã thắng, thì nên tiêu diệt toàn bộ bọn chúng, đây là cuộc chiến sống còn của chủng tộc, sao có thể mềm lòng được.”
Tư Ngọc khẽ mỉm cười, nói:
